Dear các anh/chị
Các
tuần rồi thấy các anh/chị bàn luận sôi nổi về triết lý giáo dục – tôi không
thạo nên chỉ biết đứng dựa cột mà nghe.
Để
góp vui thêm một tẹo, tôi muốn nhàn đàm về quản trị doanh nghiệp – chúng ta
đang ở đâu trong thế giới này? Tôi xin lưu ý các anh/chị những gì viết sau đây
chỉ mang tính chất vui vẻ thôi – không đúng, không sai – vui là chính.
1.
Tôi có tham khảo CV của một số người quản trị gia bên Mỹ trong phụ lục của một
vài dự án mà tôi vô tình đọc được. Tôi thấy họ hay khoe là quản trị được lượng
vốn 25 triệu $, người cao nhất là 200 triệu $. Họ tỏ rất tự hào vì họ “quản
được” số vốn như vậy!
2.
Ngẫm lại cho chính bản thân mình: họ tự hào thế là quá đúng. Nếu trong ví mình
có ít tiền và chỉ tiêu vào mấy vụ bia hơi, cà phê thì đúng là đơn giản. Khi bắt
đầu làm cái gì đó phải vay, rồi nợ tiền hợp đồng không giả đúng hạn là người
như lên cơn sốt. Điều hành có một chút bé tẹo tèo teo mà quản rối như canh hẹ.
Thế mới thấy họ giỏi – thật giỏi.
3.
Phục họ đã đành – nhưng cái đáng suy nghĩ nhất là cách tư duy của họ. Họ tập
hợp những người có khả năng quản 25 triệu $, 200 triệu $. Tổ hợp lại với đội
ngũ hàng trăm, hàng nghìn người dưới chỉ huy của các “tổng công trình sư” họ sẽ
có khả năng quản hàng tỷ, hàng chục tỷ, hàng trăm tỷ $.
4.
Chúng ta cũng có rất nhiều các tập đoàn, tổng công ty với vốn hóa thị trường
hàng tỷ, hàng chục tỷ USD. Rất nhiều đại gia trong ngành ICT vẫn đứng vững,
thậm chí tăng trưởng cao qua sóng gió. Xin chúc mừng họ và bản thân tôi cũng
rất tự hào vì chúng ta có những con người có khả năng quản lý tốt như vậy.
5.
Hình dung các tập đoàn đa quốc gia mới thấy độ phức tạp lên đến mức nào. Lấy vị
dụ như Intel. Tôi nghe nói Intel có mặt ở trên 80 quốc gia/nền kinh tế. Riêng
về nguồn nhân lực, họ sẽ phải quản nhân viên có nguồn gốc đa văn hóa, đa sắc
tộc và có thể không phải tất cả trong số họ nói thạo tiếng Anh, rồi cách trình
bày, diễn đạt chưa chắc làm cho người tiếp thu hiểu đúng ý, đúng nội hàm của
thông điệp muốn truyền đạt. Té ra, họ không chỉ giỏi quản tài chính, dòng tiền
mà họ còn giỏi về kết nối văn hóa, tạo các chuẩn về giao lưu văn hóa (không
phải bộ TCP/IP đâu J).
6.
Ở Việt
7.
Giả dụ như các anh “Hai” mở các “lò” đào tạo, tư vấn cho các doanh nghiệp khác,
cho các đàn em – “trong nhà đóng cửa bảo
nhau”. “Bảo nhau” ở đây là các cách thức quản trị doanh nghiệp lớn, mách các
“mánh lới” của nước ngoài, tránh các “bẫy” của họ (mà các đại ca đã từng bị
bẫy), mách các “gu” của các nền văn hóa khác nhau, trường hợp nào thì nâng giá
hợp đồng, … Được như vậy thì thật là phúc đức cho cộng đồng doanh nghiệp – chí
ít cũng là cộng đồng ICT J.
Tôi
xin nhấn mạnh lại là các ví dụ trên do tôi tưởng tượng ra để minh họa cho nhàn
đàm. Tôi biết trên diễn đàn này có nhiều anh/chị là các nhà NCKH, là lãnh
đạo hàng đầu, nếu có gì không phải thì xin các anh/chị bỏ quá cho.
Các
anh/chị nào không quantâm vuilòng bỏqua - xin cảmơn.
Trântrọng
levanloi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét